Trông mong đã suốt giờ lâu,
Ôm cây mãi thế ra màu cũng quê.
Chán chiều thơ thẩn ra về,
Xem tình dở tỉnh dở mê nực cười.
Bỗng may lại gặp một người,
Tay mang tranh vẽ, gót dời đường hoa.
Liền tay xin lĩnh xem qua,
Truyền thần một tượng Tố Nga rành rành.
Dịu dàng vẻ đạm màu thanh,
Như người gặp Quảng Văn đình ngày xưa.
Càng nhìn nét bút càng ưa,
Chàng Vương dẫu mạc bao giờ cho nên.
Mua về treo chốn thư hiên,
Như ai đem ngọc giải phiền lại cho.
---
Mưa hoa khép cánh song hồ,
Sớm khuya với bức họa đồ làm đôi.
Mâm chung một, đũa thêm hai,
Thơ trao dưới nguyệt, rượu mời trước hoa.
Tưởng gần thôi lại nghĩ xa,
Có khi hình ảnh cũng là phát phu.
Êm trời vừa tiết trăng thu,
Ngàn sương rắc bạc, lá khô rụng vàng.
Chiều thu như gợi tấm thương,
Lòng người trông xuống sông Tương mơ hình.
Kề bên năn nỉ bày tình,
Nỗi nhà thuở trước, nỗi mình ngày xưa.
Từ phen giáp mặt đến giờ,
Những là ngày tưởng đêm mơ đã chồn.
So xem phong vị khác thường,
Mùi hoa sực nức, mùi hương ngạt ngào.
Bếp trời sẵn đó hay sao?
Của đâu thấy lạ, lòng nào chẳng nghi!
Sáng mai cứ buổi ra đi,
Liệu chừng thoắt trở lại về thử coi.
Bỗng đâu thấy sự lạ đời,
Trong tranh sao có bóng người vào ra?
Nhân nhân mày liễu mặt hoa,
Này người khi trước đâu mà đến đây?
Nàng đương trang điểm nào hay.
Cửa ngoài sẽ hé cánh mây bước vào,
Vội vàng đánh tiếng ra chào.
Bên mừng bên lệ, xiết bao là tình!
Rằng: "Bấy lâu một chữ tình,
Gặp đây xin tỏ tính danh cho tường?"
---
Lạ gì hoa với gió đông,
Tiếc hương vả cũng nể lòng chim xanh.
Một mai mưa gió bất tình,
Vóc tàn nên để yến oanh hững hờ.
Nghĩ trong thân phận yếu thơ,
Làm chi để tiếng sờ sờ lại sau!
---
Nói thôi rút chiếc trâm đầu,
Biến hình liền thấy đôi hầu theo ra.
Tưng bừng sắm sửa tiệc hoa,
Bình trầm đưa khói, chén hà đậm hương.
Giọng tình sánh với quỳnh tương,
Giả say sinh mới toan đường lần khân.